Mẹo nhỏ:Tìm kiếm ngay
225 lượt xem

Thơ Lữ Hồng: Phố núi của chúng mình

 

Gialai24h (GLO)-“Phố núi của chúng mình”, nghe thật gần gũi và thân thương. Phố núi vẫn hai mùa mưa nắng, vẫn ấm tình thân. Dù ở đó, mỗi người đều cất riêng cho mình một tiếng lòng thổn thức…

 

Chưa có năm nào phố núi mình xuân đón mưa rây

Như sương mờ mùa đông còn sót lại

Có người con gái

Tà áo ngập ngừng ngóng nắng phía trời xa.

Thơ Lữ Hồng: Phố núi của chúng mình ảnh 1
Minh họa: Thủy Ngọc

Những ngọn gió đầu tiên thoảng qua

Cho ly rượu kề môi thêm lạnh

Một năm ròng tay trắng

Chỉ có bạn bè sưởi ấm lòng nhau.

 

Bông hoa héo ở phía không người trồi lên vị ngọt đớn đau

Cho phố núi bầy ong tìm mật

Tháng ngày chưa ngột ngạt

Chúng mình đã tìm một khúc bình yên.

 

Phố và núi cứ bên nhau

Ôm nỗi nhớ suốt đời không di tản

Những đêm chưa nằm đã sáng

Bài thơ buồn khép mở lòng tay.

Lưu ý: Bài viết Thơ Lữ Hồng: Phố núi của chúng mình được tổng hợp từ nhiều nguồn thông tin công khai trên Internet và được xử lý bởi trí tuệ nhân tạo (AI). Nội dung chỉ mang tính chất tham khảo, không đại diện cho bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào. Mọi sai sót hoặc vấn đề liên quan đến nội dung, vui lòng liên hệ: [email protected] để được hỗ trợ và điều chỉnh kịp thời.